| |
Các cô gái vùng cao trở thành nạn nhân của các “trùm săn gái’. Ảnh minh họa |
(NAO) Phố núi nhiều nơi giờ đã có cái chiếu sáng, có cái tivi để xem, giờ đã biết bữa cơm, ngô, sắn thay củ mài, lá cây. Nhưng ở một số bản của đồng bào vùng cao tỉnh Nghệ An giờ đây còn biết thêm một thuật ngữ nữa: “Cave”.
Kẻ mưu sinh bằng mại dâm
Quán K. nằm ở bãi biển Diễn Thành (huyện Diễn Châu). Ở quán, các thượng khách háo sắc thường tụ về đây. Mặc dù nằm lẩn khuất, nhưng quán hoạt động 24/24h.
Chủ quán có cặp mắt hí lươn, râu quặp, dáng người thấp đập, đen nhẹm, ít lộ diện. Hàng ngày, nhiệm vụ chủ yếu của ông chủ này là tuyển “hàng” theo nhu cầu của "làng chơi".
Chủ quán sẵn sàng bỏ cả tuần, thậm chí cả tháng để tìm kỳ được “hàng” đạt tiêu chuẩn ! Ông ta tiết lộ: ở Nghệ An, các điểm cung cấp "hàng" phải kể đến: Tương Dương, Con Cuông, Quế Phong, Quỳ Hợp….Nổi lên nhất là huyện Quỳ Châu đã cung cấp số lượng lớn các “sơn nữ” để phục vụ tại các điểm kinh doanh mại dâm. Ở “sân làng chơi” cũng có những câu chuyện cười ra nước mắt: Ở bản L. Xã Châu Tiến (huyện Quỳ Châu) có cặp vợ chồng mới cưới nhau hơn 1 tuần thì người vợ đột nhiên “mất tích”. Người chồng hết bò lên, ngất xuống, ôm ảnh cưới gào khóc thảm thiết. Hàng xóm hỏi chuyện, anh thều thào kể: “Buổi sáng, thấy vợ và đứa em gái lên rừng hái măng. Thường ngày, khi bóng mặt trời khuất sau dãy núi thì hai người trở về nhưng lạ thay hôm đó cả 2 chị em đều không trở về và mọi thông tin đều bặt vô âm tín”. Gia đình 2 bên tổ chức tìm kiếm và bắt đầu nghi cô gái đã bị bắt cóc đem bán. Mọi sự tìm kiếm rơi vào tuyệt vọng. Một thời gian, có người trong bản đi “chơi” tình cờ phát hiện đồng hương của mình bỏ quê, bỏ chồng và lôi kéo đứa em gái nhà chồng dạt về bãi biển Diễn Thành (Diễn Châu) hành nghề. Tìm hiểu kỹ hơn, dân làng phát hiện, trước khi lấy chồng, cô này đã từng buôn hương bán phấn. Sau chuyện đổ vỡ, người chồng tặc lưỡi buông xuôi, để vợ đi kiếm tiền, còn mình ở nhà đàn đúm theo đám bợm nhậu. Bản không còn con gái
Trưởng bản K (xã Châu Hạnh, Quỳ Châu) đôi mắt buồn rầu khi kể về chuyện ở bản: “Nói thì dài lắm, ở bản ta nhiều nhà có con đi làm “ca ve”. Con gái vừa mới lớn thì cứ đi đâu mất, hỏi gia đình thì họ chỉ xuề xòa xua tay bảo đi làm ăn ở xa”. Dân bản không thể biết hết số các cô gái làm nghề “bán phấn, mua hương” ngay tại mảnh đất mà họ đang sống, càng không biết những cô gái “đi làm ăn xa” ở những đâu, làm nghề gì. Có người “bắt được tay…”, có người chỉ nghe người làng đi xa về kể, có khi lại chỉ là phỏng đoán, vì thấy nhiều cô gái chẳng nương rẫy, lợn gà gì mà đời sống cứ gọi là “khấm khá”… Thế nhưng để nói đầy đủ, xác thực các thông tin, thì trưởng bản cũng chịu !.
| |
Đường vào bản “Cave” |
Còn nữa)
Bài, ảnh: Ngọc Bình - Báo Pháp Luật
