(Baonghean) - Khi Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh được UNESCO vinh danh công nhận là Di sản Văn hoá phi vật thể đại diện của nhân loại, cũng là khi bao người con xứ Nghệ dù ở đâu, làm gì cũng đều hướng về niềm tự hào đó của quê hương với xúc cảm dâng tràn thương nhớ. Báo Nghệ An trân trọng giới thiệu những cảm xúc đó của những người con xứ Nghệ xa quê... 

Gửi em... xứ Nghệ mình! 

Anh gửi cho em

               điệu hò ví giặm

câu dân ca quê

               sâu nặng ân tình

Anh gửi cho em

sợi nắng Thành Vinh

giăng tiếng ve râm ran hè phố

Anh gửi em đóa sen làng mới nở

long lanh hạt sương

Anh gửi em một làn hương

của mùa lúa mới

và nương chè...

                vời vợi miền Tây

đây chút men say

ché cần thơm ngát

gửi em!...

Gửi thêm nữa ngọt ngào câu hát

“giận mà thương” sâu lắng quê mình

gửi thêm cho em ráng đỏ bình minh

biển Cửa Lò, thác Sao Va... huyền thoại

Để em có xa...

                lòng còn nhớ mãi

Xứ Nghệ yêu thương, 

                     ơi xứ Nghệ mình! 

Đức Hậu

(Hà Nội)

Nhớ thương ví, giặm

Quê hương nuôi ta bằng Dân ca ví giặm

Giọt sữa chắt chiu khoai sắn dưa cà

Cho ta lớn lên tháng ngày đằng đẵng

Quá nửa cuộc đời vẫn nâng bước đi xa

Xứ Nghệ ơi, quê hương bao thương bao nhớ

Nơi có mẹ cha dưỡng dục sinh thành

Nơi sinh ra câu hò điệu ví

Sông Lam núi Hồng cảnh đẹp như tranh

Sao ta chưa về để giặm thương giặm nhớ

Để ví đò đưa trên sông nước quê nhà

Nơi giọt mồ hôi tháng Ba tháng Bảy

Vất vả nhọc nhằn vẫn câu hát ngân nga

Có phải quê nghèo gừng cay muối mặn

Câu hát nằm nghiêng cát bỏng gió Lào

Bao thấm đẫm hồn thiêng sông núi

Nên ví giặm rồi càng hiểu tấm lòng nhau

Ở nơi xa chưa kịp về xứ Nghệ

Vui hội vinh danh ví giặm quê nhà.

Xin ngàn lần biết ơn đất Mẹ

Cho câu hát quê mình mãi mãi bay xa!

Nguyễn Đức Hiền

Ủy viên Ủy ban Thường vụ, Trưởng ban Dân nguyện của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

Về đây câu ví quê em!  

Xứ Nghệ quê em, xứ sở nặng yêu thương 

Nơi nhân loại ghi danh gắn điệu hò ví giặm 

Những câu ca vơi đầy những năm những tháng 

Quánh mật yêu thương vun đắp tự bao đời

Ơi câu ví cha ông chắt tinh hoa từ đất 

Nặng nghĩa tình hôm sớm có bên nhau 

Trải hết lòng người dân quê mình chân chất 

Thấm giọt mồ hôi trên áo gụ bạc màu

Em lọt vành nôi, mẹ đắm làn ví giặm hát ru 

Mong em lớn khôn giữa tình quê yên ả

Giấu bao khổ đau, những nhọc nhằn vất vả

Sau bao nỗi “tình thâm”, mẹ tựa 

                                     câu ví đứng lên...

Hãy về đây anh, với xứ Nghệ quê em

Rộn đêm ví Đan Du sống lại thời o Nhẫn 

Bao đồ Nghệ mang tình quê sâu đậm

Hát đối thi tài ví phường vải thâu đêm

Anh về đây rồi sẽ mến quê em 

Nghe ví, giặm có ý thơ em gửi 

Tìm lại câu ca ngọt ngào bên khung cửi 

Thăm câu hát gợi nhớ nhà tận 

                                “giữa Mạc tư khoa”...

Ví, giặm ơi, yêu lắm điệu dân ca 

Cầu nối giao duyên cho bao đôi lứa 

Trai, gái quê em yêu nhau là như rứa

Giận lắm rồi, “thương lại càng thương!”...

Về đây đi anh, em sẽ dẫn đường 

Nhưng anh phải đáp lời em thách đối:  

Thương em (chơ) anh ơi đừng vội 

Sông Lam rộng dài, anh dám lội qua không?

Minh Lý

(Vũng Tàu)